Trong lịch sử dân tộc của ngành đường tàu Việt Nam, vụ lật tàu E1 mon 3/2005 tại thịtrấn Lăng Cô, thị trấn Phú Lộc, tỉnh vượt Thiên-Huế được liệt vào một trong nhữngtai nàn thảm khốc bậc nhất. 12 tín đồ tử vong, rộng 90 fan bị thương nặng, toànbộ tuyến đường tàu huyết mạch bắc vào nam bị kia liệt vào một thời hạn dài sau thảmhọa Lăng Cô.

Bạn đang xem: Tai nạn đường sắt ở lăng cô

Đã 12 năm trôi qua, những người dân trên An tứ Tây vẫn không thể quên đượcnhững ngày tàu đổ năm nào.


*

Mưa lây rây xuyên suốt mấy ngày khiến con con đường đất đưa vào nhà ông Nguyễn Mạng(51 tuổi, làng An tứ Tây) nhão nhoẹt đất. Dẫu vậy bất chấp, ông Mạng vẫn quầyquả xắn cao ống quần, tay xách dép lội bùn ra lộ lớn. Theo lời hẹn, sớm nay ông sẽcùng mấy người bạn đồng niên ra song miếu thờ trên ngạnh Đá Bàn nhằm thắp hươngcho hồ hết nạn nhân rủi ro xấu của thảm hại tàu E1.


“Cho cho tới tận bây giờ, thi thoảng tôi vẫn ngủ mơ thấy cái ngày định mệnh ấy.Thương trung tâm lắm,” ông Mạng run run.

Trưa hôm đó, ông Mạng thuộc hơn 30 tín đồ của làng mạc Hói Dừa đang làm móng nhàcách ghềnh Đá Bàn chừng 1km thì nghe thấy tiếng rượu cồn rầm rầm. Hoảng hồn,cánh thợ xây quăng quật cuốc, xẻng vội vã chạy ra ngoài thì thấy fan dân vẫn nhốnnháo. Phần đông tiếng hô hoán: Đổ tàu rồi, đổ tàu rồi vang vọng khắp xóm nghèo.

Khi tới nơi, một cảnh tượng tởm hoàng hiện ra khiến tất cả mọi fan rùng mình.Tàu E1 từ bây giờ bị chệch ngoài ray, ngả hẳn về phía váy đầm Lập An cạnh đó. Đáng sợhơn, cả đoàn tàu lâu năm bị đứt đôi ở khúc giữa, nhị toa văng hẳn xuống khỏi ghềnh ĐáBàn, mấp mé mép nước.

“Từ phần ray mang đến mặt ghềnh buộc phải tới 2-3m mà hai toa này vẫn bị nhảy tung lên rồitrượt xuống. Bao quanh la liệt bạn nằm, trườn giữa đống tư trang hành lý ngổn ngang,”ông Mạng rùng bản thân nhớ lại.


*

Ông Mạng vẫn thường xuyên ra ngôi miếu nhỏ tuổi nơi xảy ra vụ tai nạn ngoài ý muốn để thắp hương chonhững người đã khuất. (Ảnh: Minh Sơn/Vietnam+)


Anh Phạm Cư, khi ấy mới 24 tuổi cho tới tận bây giờ vẫn còn bị ám ảnh bởi E1.

Anh kể: “Ra cho tới Đá Bàn thì thấy tín đồ quá trời người. Một bà núm bị cụt tay, máume tùm lum ngồi khóc ngay bên cạnh toa đổ, bên gần đó là hai bạn khác không rõ sốngchết bị văng ra xa. Các tiếng rên la, gào khóc thường xuyên vọng ra từ toa tàu đổ."Gần như ngay lập tức lập tức, người dân những xóm hói Dừa, hói Mít hò nhau dấn thân cứungười.

Ngày đó, toàn thể khu vực này nằm trả toàn biệt lập với bao quanh chứ khôngcó mặt đường nhựa như bây giờ. Tuyến giao thông vận tải duy tốt nhất đâm chiếu qua An tư Tâychính là hệ thống đường sắt Bắc-Nam. Vì vậy, lúc E1 gặp nạn, câu hỏi tiếp cận hiệntrường để giải cứu của cơ quan chức năng rất cực nhọc khăn.

Xem thêm: Tổng Hợp Tranh Tô Màu Xe Cần Cẩu Cho Bé Tô Màu, Tranh Tô Màu Xe Cần Cẩu

Ông Mạng cách thấp cách cao leo lên quần thể miếu bái được dựng ngay vị trí tàuThống duy nhất năm làm sao bị đổ. Chỉ tay vào triền đá black trơn tuột rêu phía dưới, ôngkể: “Lúc ấy, ưu tiên hàng đầu của công ty chúng tôi là cứu những người dân còn sống, chuyển họra khỏi lô đổ nát.”

Trong một khoảnh khắc, ông Mạng như sống lại với số đông ký ức hãi hùng. Trướctoa tàu đổ nghiêng, người lũ ông ấy cuống cuồng cần sử dụng tay không cạy cửa, đầungón tay rỉ máu bởi vì bị fe cứa vào. Ngay bên cạnh, ông Nguyễn quang quẻ Thành xoaytrần, vớ ngay lập tức tảng đá ven ray, đập cồm cộp vào cánh cửa lên xuống bị kẹt.

“Chúng tôi cứ có gì thì dùng nấy. Sau khi mở được lối vào, mấy anh em chui sâuvào trong, cứ theo giờ kêu rên mà bò tới gần, kéo bạn bị kẹt xuống,” ôngThành hồi tưởng.

“Khi đó mọi người dân có sợ không?,” chúng tôi hỏi.

“Sợ chứ. Nhưng do lương tâm bắt buộc tôi vẫn đề xuất cứu. Đến tiếng tôi vẫn ân hận hận vì mộtsố tín đồ mình nghĩ là chết rồi đề xuất không chuyển ra. Sau này mới biết, chúng ta bị sốc nênngất đi. Giá mà mình cứu vớt kịp thì chưa vững chắc họ đã chết,” ông thành đáp.


*

Ngôi miếu nhỏ được dựng lên sau vụ tai nạn ngoài ý muốn thảm khốc hoàn toàn có thể coi như một vết tích nhắc nhở rất nhiều lái tàu qua phía trên phải cẩn trọng (Ảnh: Minh Sơn/Vietnam+)


Cứu được bạn ra đã khó, nhưng việc vận chuyển các nạn nhân vào thị trấn LăngCô càng nan giải cấp bội. Đầm Lập An không bến bờ nước sẽ ngăn toàn bộ hiệntrường với đất liền. Nhưng cái khó ló dòng khôn, trường đoản cú tứ phía, hàng trăm chiếc ghe, đòcủa dân có tác dụng nghề tôm cá trên đầm theo giờ í ới điện thoại tư vấn nhau ì oạp chèo về Đá Bàn.Sau lúc đón từng nạn nhân, đám ghe cá lại mải miết chạy theo hướng thị trấn LăngCô. Đội ghe thôn An Tử Tây được một ngày hoạt động hơn 100% công suất.

Sau 3h vật lộn, cuộc giải cứu vô tiền khoáng hậu do hàng trăm ngư dân, nôngdân, thợ xây, thợ gỗ… hai xóm Hói Mít với Hói Dừa new kết thúc. Mặt hàng chụcngười đã được cứu đưa vào lục địa kịp thời nên như mong muốn giữ lại mạng sống.

Điều đáng trân trọng hơn, trong cảnh quan hỗn loàn ngày ấy, ngoài câu hỏi cứungười, bà nhỏ xóm cứu vớt tàu còn cử nhau gom tiền bạc, hành lý, gia tài vương vãilại, giảm cử tín đồ trông coi để đợi cơ quan chức năng tới xử lý.

Ông Thành không giấu nổi niềm trường đoản cú hào: “Cả thôn còn được túng thiếu thư tỉnh ủy ThừaThiên - Huế và bộ trưởng Bộ giao thông thời kia tuyên dương cùng thưởng mỗingười 100.000 đồng vì lòng dũng cảm không nề hà hà hiểm nguy cứu hộ, cứu vớt nạn tàuE1”.

12 năm vẫn trôi qua, phần lớn những nhân vật E1 giờ mọi đã bước sang ngưỡngbên cơ của cuộc đời. Làng nghèo đã và đang dần núm da thay đổi thịt nhờ vào chính… thảmhọa cũ. Sau ngày xảy ra tai nạn không lâu, tỉnh quá Thiên-Huế vẫn phá núi, mởđường nhựa chạy vòng quanh vũng nước lợ, trải qua tận cửa hầu hết ngôi nhà. Conđường như 1 món quà mang lại lòng trượng nghĩa của rất nhiều người hùng Lập An.Điện cũng khá được đưa về từng hộ. Xóm cứu vãn tàu ngày nào giờ vươn lên là một trongnhững điểm du ngoạn đẹp nên thơ vào hàng đầu tỉnh thừa Thiên-Huế. Đời sinh sống bàcon nhờ đó cũng bị khấm hơi hơn xưa nhiều.

Trưa nay, ôn lại chuyện cũ, toàn bộ những nhân chứng của tồi tệ E1 lúc xưa vẫnđượm buồn. Thắp bó hương trên miếu đôi Đá Bàn, ông Thành ban đầu lẩm nhẩmkhấn. Giờ khấn khứa rì rầm dần lẫn loãng rồi mất hút trong màn mưa vẫn đangbay cất cánh trắng trời…