Có vẻ nhiều người đang chặn quảng cáoViệc này là bình thường, chúng tôi cũng hay làm cho vậyThế nhưng mà hiện truyền bá là nguồn ngân sách đầu tư ít ỏi tốt nhất của shop chúng tôi để duy trì và trở nên tân tiến site

Nếu được ao ước bạn bỏ chặn quảng cáo nhằm giúp công ty chúng tôi tồn tạiĐằng làm sao thì ko bao gồm quảng cáo bạn vẫn cần nhìn thấy và đọc hầu hết dòng này :v


*

Cô gái nhỏ,

Nhịp tim cô đang đập rộn lên bởi vì tôi tốt chưa?

*

* *

Cô gái đã lên lầu, chắc là đi coi lại cái dâythường xuân trên sảnh thượng cùng những chậu dạ thảo ngập úng trongmưa. Cô gái ấy là kẻ rất thích mưa thì phải, chẳng ngại ngần gì,cứ dạn dĩ đi dưới cơn mưa. Cô như nàng thiên sứ mưa tinh sạch, giọtthanh mát rót xuống đất đai màu mỡ gột mát trọng điểm hồn bé người.Bạn đã xem: Phắc cừn wao phun là gì

Ken ở bếp, đảo mắt coi chừng "cô chủ" đãở im trên phòng chưa, cậu đảo mắt quanh bàn ăn còn ngổn ngang chénbát, râm ran thần chú vào đầu, ngón tay bẩy nhẹ.

Bạn đang xem: Phắc cừn wao xịt là gì

Ánh sáng màu tím như bụi li li cất cánh ra từ bàn tay cậu,bao bọc bao quanh bàn ăn. Thật kì diệu! Chén bát tự động cất cánh là làlọt vào bồn rửa chén. Vòi nước tự động mở, chai xà phòng chúcngược, miếng rửa chén cất cánh lượn trên ko trung, kì cọ vào chén bát.Tất cả hành động đều như có một bàn tay tàng hình của người nàođó giúp đỡ. Ánh sáng tím lấp lánh, sáng dịu, múa lượn đẹp vôcùng.

Cậu phủi tay, cười thầm rồi bỏ đi lên gác trên.

Những ngón tay chạm vào nước lạnh buốt, phút chốcnhợt nhạt như bàn tay sắp rã chảy ra khỏi ko gian. Ken rụt tay. Sợhãi.

Tấm gương lớn trong nhà vệ sinh phản chiếu hình ảnhtuyệt mỹ của cậu. Trong gương, Ken cũng tái nhạt dần, như không chịunổi với việc tiếp xúc với nước. Lau sạch bàn tay, cậu nghĩ rằng bâygiờ nước chính là khắc tinh của cậu. Dù bàn tay chạm phải tí nướccũng khiến cậu run rẩy, sợ rằng những ngón tay mình cũng tan ra. Đâylà cái giá phải trả sao?

"Cậu muốn dùng quyền trợ giúp thứ nhất?"

"Như tôi đã hứa, lúc bắt đầu giao kèo sẽ"khuyến mãi" thêm cho cậu bố quyền trợ giúp. Tuy nhiên, cáigì cũng có cái giá của nó. Quyền trợ giúp cũng có "tác dụngphụ" đấy!

"Hơ hơ, phép thuật thì có thể phục hồi, nhưngkhông còn mạnh như xưa được đâu. Chỉ làm mấy việc nho nhỏ thì được,còn mấy chuyện tầm cỡ như là "đào non, lấp bể" là vô phươngnhé. Hãy suy nghĩ mang lại kĩ!"

"Đừng lạm dụng, sử dụng phép thuật càng nhiềuthì cậu càng bị nhiều "tác dụng phụ" hơn đấy!"

"Gì nữa đây?"

"Sao mà tôi luôn luôn phải tử tế với cậu?"

"Oáp! Phiền toái thật. Thôi được rồi!"

Màu mắt tím soi rọi vào mặt kính trơ trọi. Cậungước mặt, nhướng mắt lên nhìn, nụ cười huyễn hoặc, nhíu mày:

Câu hỏi vắt ngang qua trọng tâm trí, lởn vởn mãi khôngthôi. Đến lúc nó bị gián đoạn bởi tiếng réo gọi bên ngoài.

- Ken ơi! Làm gì lâu quá vậy? cấp tốc cho tôi còn tắmnữa!

Cậu tắt vòi nước, ra ngoài, đậy đi những ngón tayđang mờ đi vì nhiễm nước lạnh.

*

* *

Vệt nắng bắc ngang qua những nhành cây, đâu đó trênnhững tầng lá non nghe ríu rít tiếng sẻ nâu vui đùa. Tôi ra khỏi nhàthật sớm, viện cớ phải trực nhật. Lúc đi, còn vờ tỏ ra thật vộivã, còn làm ngã cả kệ truyện tranh khiến cả cái phòng ngổn ngang,lộn xộn vô cùng. Tôi tự hỏi tại sao mình cứ mãi nghi vấn? tuyệt thựcsự là tôi ko có lòng tin ở Ken? Phép thử này có đúng không?

Nắng trải đầy nhỏ đường thẳng nuột, hong thô nướcmưa đọng bên trên các tán cây. Trời sau tối mưa mát thanh tràn đầy sinhkhí. Những khóm hoa ngỡ sẽ chết trong tối mưa gió giờ kéo nhau đứngdậy, khoe sắc tươi tắn dưới nắng mai. Mưa không làm cánh hoa rã tácmà chỉ như rửa sạch bụi trần, làm nhành hoa thêm tinh khiết, rạngngời.

Nắng vọt qua gáy tôi, như muốn xuyên thấu lớp damỏng, ánh lên những gân máu xanh xanh. Tôi vuốt tóc, núp sau gốc câylớn.

6 giờ 45 phút.

Có lẽ tôi đã nghĩ ngợi quá nhiều. Thật ra Ken đangở nhà dọn dẹp lại đống chiến trường đó mà. Chắc là vậy!

Thật khẽ khàng, tôi con quay về ngôi nhà của mình, lénlút y hệt như đạo chích. Mở cửa thật nhẹ. Đi vào.

Hình như tim vẫn đập rất nhanh! Và lòng đã hi vọngthấy Ken lúi húi dọn dẹp. Lúc đó tôi sẽ viện cớ là để quên tập nênquay về lấy.

Nhà dưới ko có ai. Bếp núc lạnh ngắt. Tôi cứnhủ thầm rồi lén tăng trưởng gác.

Ken à, xin đừng làm tôi thất vọng!

Tôi đẩy cửa phòng, chuyển mắt đảo khắp nơi. Một nỗi lolắng rõ ràng.

Chiếc cha lô rớt xuống sàn, âm thanh "phịch"như đánh động lí trí của tôi. Đôi mắt mở to. Môi mím lại. Nghe nhưtrong lồng ngực bị dồn nén cả ngày trong ngày hôm qua sắp vỡ ra. Tôi cười...

Giống như người ta bị cắm sừng! Cảm giác nhoi nhóinhư thế!

Saito Ken!

*

**

Làn gió vơi thoang phảng phất lướt qua tấm màn cửa vải rũ mềm,bay nhè nhẹ. Căn phòng blue color biển sáng bừng dưới nắng mai vào veo. Hương thơm nướchoa xịt chống ngan ngát. Che phủ khoảng không là việc tĩnh mịch, êm ắng vô cùng.

Tôi vẫn dùng ánh mắt tìm kiếm điều tra khắp nơi. Khuôn mặt cóchút bất ngờ. Kệ tủ khệ nệ bị trượt ngã đã được dựng lên, gần như quyển chuyện tranh đãđược xếp tức thì ngắn bên trên kệ. Ken sẽ dọn nó từ bỏ bao giờ?

Sân thượng ngập gió, mây xanh lơ, và nắng như thuỷ tinhtrong suốt. Cả bầu trời như gói gọn trong một quả mong pha lê tinh sạch. Tôi bướcra khoảng sân, hứng lên vai màu thời tiết nhân từ hoà, người áp vào lan can, song mắtdõi xa xăm.

Trên tuyến đường ngày nào tôi cũng rảo đặt chân đến trường, thấpthoáng dáng bạn cao thanh tú, chiếc áo chemise white bừng sáng bên dưới nắng tinhkhiết. Làn tóc nâu phân tử dẻ rập ràng trong gió. Con fan đó đi hết sức xa, từ tốn rỗinhư chẳng gồm khái niệm về thời gian. Dáng hình đó thật quen. Bên trên vai, chiếctáp domain authority màu nâu bắc chéo. Tôi đâu mơ. Đây đích thực là thật!

Tôi khẽ cười, cười hết sức buồn.

- Ken, cậu lừa tôi!

Chạy. Gió xé vào mặt, tóc táp trên môi, các giọt mồ hôi lăn trêntrán nhỏ. Tôi mím môi, hít căng lồng ngực, lấy thêm lực để chạy.

Học sinh dạt ra hai bên, nhịn nhường lối mang đến tôi. Vào nhữngđôi mắt đó ắt là vẫn hiện lên vẻ tò mò và hiếu kỳ sâu xa: "Cô gái ấy làm những gì mà chạynhanh thế?"

Tiếng cửa ngõ lớp va đập với bản lề, cửa ngõ lớp 11A bị một lực hốihả mở tung. Nắng tạt vào. Xoàn ươm.

Tiếng thở hồng hộc, ngực tôi nhức thắt, tim dancing lộn xộn nhưđang treo theo một điệu dân vũ cuồng nhiệt. Mấy chục con mắt chớp chớp, liếngláo rồi nhìn nhau. Trước cửa ngõ lớp 11A, tôi – thiếu nữ sinh 11B đã tựa lưng vào bạn dạng lềcửa, thở hắt. Hết sức mệt.

Hôm nay, 11A quay trở về không khí như bình thường, bởi vì sự cố"fans cuồng" ngày hôm qua, bên trường đang ban lệnh cấm học sinh khôngđược tập trung trước lớp 11A tạo náo loạn, giả dụ vi phạm có khả năng sẽ bị phạt nặng. Vì chưng thế, họcsinh không triệu tập đông như hôm qua, các đứa giả vờ gặp học sinh ngơi nghỉ 11A đểviện cớ tiếp cận "anh đại trượng phu hotboy" – kẻ-mà-tôi-đã-xác-định-được-danh-tính.

Tôi tựa sống lưng vào cửa, rước hơi lên. Trông có nhiều ánh mắtkhó hiểu đang hướng tới mình. Mặc kệ! Khẽ gật đầu đồng ý chào, hai con mắt tôi vẫn dáo dáctìm. Tìm-ai-đó nhằm xác nhận. Sao yêu cầu giấu tôi chứ? tại sao?

Lớp học 11A gần 30 thành viên, ngoài ra tôi quen ngay sát hết.Lí do dễ dàng vì tôi tuyệt qua mày mò Khiết nên ai ai cũng biết rõ mặt. Bọn họ cũng gậtđầu đáp lễ, rồi như vẫn muốn chờ hành vi tiếp theo của tôi.

Chiếc bàn làm việc cạnh cửa ngõ sổ, chỗ đón các nắng nhất, hai têncon trai dung mạo tao nhã ngồi cùng một bàn. Một kẻ ăn diện chỉnh chu, gọngàng, mang nét tế nhị và gần gũi rõ ràng. Một tên áo quần dễ chịu nhưngkhông luộm thuộm, khuôn mặt hờ hững, cá biệt. Cả hai phần lớn tỏa sáng. Cả hai đầy đủ rạngngời. Nhưng dường như có vẻ bọn họ không ưa nhau đến lắm thì phải. Họ bóc ngồiriêng một góc bàn, như đang phân chia rõ "địa phận" bàn của riêng biệt mình.Tôi biết một người là Khiết, một fan là...

Tôi tiến cho tới gần loại bàn là trung tâm điểm của phần nhiều ánh nhìn.Hai đại trượng phu trai ngồi ở đó dường như là không chăm chú lắm, đến khi tôi đến giáp bàn.Lớp yên ổn phăng phắc.

- Ủa? Châu Hạ Anh. – Dương gọi Khiết đang chăm chú làm bàitập Hoá, phát hiện nay tôi sẽ đứng trước mặt, cậu ngấc mặt, tíu tít mỉm cười – Cậu đếntìm tớ sao?

Tôi nén hơi thở dồn dập, giọng lả mệt, vuốt mồ hôi.

- Đứng lên!

Dương đọc Khiết tưởng ngàng chú ý tôi, nâng kính, ngơ ngác:

- Ơ? Sâu lười! từ bây giờ cậu bị sao thế?

Tôi đang siêu rối rắm, gạt bỏ sự hiện diện của cậu bạn.Trong mắt tôi, tiếng đây, đôi mắt sau cặp kính như đứng tròng, trân trân. Đôi mắttôi hướng nhất một điểm: tên đàn ông ngồi ko kể Khiết.

Ánh sáng sủa rọi vào khuôn phương diện thuần khiết kia. Vẫn luôn là cánh môihồng nhạt khá khô nẻ, đôi mắt đó đang khép lại, như ngủ, khoe ra rặng ngươi đen,cong cong như cánh quạt. Nắng né vào tóc cậu, bật thành sắc đẹp nâu vàng. Cỗ đồngphục mới sáng đẹp nhất nổi bật. Nạm khuyên tai màu black đính phong cách cách. Cậu ấy mới làngười tôi ý muốn tìm: Saito Ken!

Tôi gằn:

- Tôi bảo cậu đứng lên!

Mọi ánh mắt đổ tràn về tôi, bất ngờ. Khiết nhíu mày, đứng dậy.

- Tớ không bảo cậu! – Tôi hạ giọng, luân chuyển qua Dương hiểu Khiết.

Kẻ ngồi cạnh Khiết như chẳng nghe thấy gì, hai con mắt ấy vẫnnhắm lại, gồm cái chớp mi vô cùng khẽ.

- Saito Ken! – Tôi kéo táo tợn cánh tay cậu ấy– Đi theo tôi!

Học sinh 11A há hốc mồm, gớm sợ. Họ luôn e dè đứa bạn mớibởi bộc lộ khó ngay gần kia, trường đoản cú hôm qua đến nay chẳng ai dám cho bắt chuyện cùng với cậu,bởi lúc ai đó tới bên thì hai con mắt tím lại khép chặt, ý tứ lắc đầu tiếp xúc rõràng.

Xem thêm: Sửa Lỗi Kết Nối Riêng Tư Khi "Lướt" Web, Please Wait

Đôi mắt màu hoa oải mùi hương lay nhẹ rồi mở ra, long lanh. Conngười đó ngẩng nhẹ mặt, gương mặt thân quen mà tôi vẫn tốt lén ngắm nhìn rấtlâu. Vẫn luôn là đôi mắt tím thăm thẳm bi tráng ấy.

Hình như tôi đang ngóng một thú vui nhẹ nhàng thân quen nởra bên trên làn môi hồng. Chính vì như vậy mới là Ken!

Đáp lại tôi là góc nhìn hờ hững cho xa lạ.

- Ken?

- Ya, thì ra học sinh mới tên Ken!

- Hạ Anh quen cậu ấy sao?

Đám học sinh trong lớp học bắt đầu xầm xì. Dương đọc Khiếtđứng nhìn tôi, có vẻ khó hiểu.

Tôi bỏ ngoại trừ tai âm nhạc ồn ào, nuốm chặt cánh tay con ngườikia, hối:

- Còn không mau đứng dậy?

Kẻ đang bị nắm tay vẫn mang khuôn mặt tựa được đông trong tủđá. Cậu tự từ chuyển mắt lên nhìn tôi, rồi gửi bàn tay sót lại ra, gạt cánh taytôi xuống.

Tôi nghiến răng, quai hàm bạnh ra, hy vọng xách phần cổ áo hắn lênđể đối chấp cho hả tức.

- Đừng vờ vịt nữa! Cậu suy nghĩ tôi không nhận biết cậu à? SaitoKen!

Bất chợt, hai con mắt đó đảo thẳng cho mắt tôi, tiểu đồng giãnra, rồi đứng nhảy dậy. Saito Ken thay cổ tay tôi, kéo ra khỏi lớp.

Phía sau, đổ ào những ánh mắt như nhãn cầu sắp rớt ra khỏihốc mắt. Tiếng xì xầm rộ lớn.

Ken kéo tôi đi dọc hàng hành lang, kéo theo trăm nghìn song mắthiếu kì dõi theo. Thiếu nữ sinh tụ tập hai bên hành lang, nhòm đầu ra cửa sổ, xì xào.

Bầu trời được dìm một màu sắc vàng tươi, dung nhan lá sau mưaxanh non, cây cỏ tươi tỉnh kính chào ngày mới. Mưa dầm ngày hôm trước làm khoảng chừng sânngập, xấp xỉ nước, một nhịp đi nước lại văng lên, ngấm ướt thành mấy vệt trêngiày của tôi. Nói là đi, mà lại thật ra là chạy thì đúng hơn. Có vẻ như như bé ngườiđó không thân mật những điều xung quanh. Cậu vẫn đi, như gồm gắn 1 phần mềm lậptrình tự động trên người.

- Này! Cậu chuyển tôi đi đâu? – Tôi đi theo, mệt nhọc lắm, dẫu vậy cốgiữ cho giọng mình không run.

Ken bỏ tay tôi ra, mím môi, ngoài ra cậu ta cũng thấm mệtkhi phải dịch chuyển tốc độ như vậy.

Tôi đưa ánh mắt xung quanh, đó là hoa viên liền sân sau củatrường, tức là gần lối dẫn đến khu C. Tất nhiên đây là một địa điểm vắng vẻ. Hễ gầnkhu vực hàng C thì bao gồm ma nào dám béng mảng tới đâu.

Tên này tuyệt thật, mới đến một ngày mà tường tận ngõ ngáchtrong trường rồi!

Tôi kháng hông, thở hắt, mồ hôi tuôn ướt cánh mũi, rịn ướttóc. Kẻ đối diện tựa sống lưng vào vách tường của dãy hành chính. Ken vẫn giữ nét côlập, bướng bỉnh, cực nhọc chịu.

Tôi cáu kỉnh:

- Cậu là Saito Ken, cho từ vương quốc phép thuật Baridi, 18tuổi, là hoàng tử bước ra từ bỏ truyện tranh.

Đối tượng nhắm mắt, không phản ứng.

Tôi bặm môi, nhạt giọng:

- Sao lại tỏ ra như vậy với tôi? tại sao cậu rất có thể đến đâyhọc tập? Sao cậu lại chuyển đổi tính tình? xuất xắc cậu đã mưu toan điều gì? Cậuđang mong gì? Tôi vạc điên mất! trả lời tôi đi! – Giọng khản đặc, thấy trọng điểm trạngức chế mà oà vỡ đến cả dở khóc, dở cười. Sao cậu ấy cứ trơ lì như vậy?

Ken vẫn điềm nhiên nhắm đôi mắt như ngủ, cánh môi mấp đồ vật nhẹ,mái tóc rung lao xao theo gió. Vẻ đẹp tinh khôi nhưng mong mỏi manh như đúc tự thuỷtinh. Trong giây lát tôi thấy cậu ấy như chuẩn bị tan ra.

Tôi chạy ào lại, gằn lên, tay núm lấy cổ áo cậu, nhấp lên xuống mạnh.Hình như tôi đang siêu tức cười, một con bé dại lồng lộng đi tìm kiếm thằng nhỏ trai,hàm hồ nước la hét, kêu gào. Tôi đang xem Ken là mẫu gì? Là bảo bối của riêng biệt mìnhư? Sao tôi thấy đau lòng khi cậu cất tôi cậu đã đi học? Lòng như bị kim chích,xót, ngứa, cơ mà chốc là râm ran đau, rồi vụn vỡ như đang bị ai đập tan tất cả. Thậtkì cục!

- Sao? nguyên nhân không trả lời tôi? Đúng hết đề xuất không? Tạisao ko phản ứng? Hả? Ha ha, đúng quá chứ gì! Cậu đang xem tôi là một trong con ngốcà? Ha ha! Diễn giỏi lắm! Đồ giả tạo! Xấu xa! Ha ha! – Tôi đang cười cợt hay là đangkhóc đây? Sao thấy lòng bản thân rối bời vắt này? Đau. Xót xa. Cảm giác hụt hẫng vôcùng. Tôi cười loạn lên. Cười mà nước đôi mắt lăn nhiều năm trên má. Cười mà tim ê buốt,vỡ vụn. Mỉm cười như con điên. Cười vì chưng bị một cú lừa hoàn hảo. Cậu xuất sắc lắm! tuyệt lắm!Cậu đã làm cho tôi hết sức tin, rồi giờ có tác dụng tôi khóc cười cợt chả rõ cầm cố này.

Tôi như sắp bửa quỵ, tín đồ rũ rượi đến kiệt quệ. Tôi thấymình thật ngớ ngẩn. đần nữa! Lồng ngực ngột ngạt sắp nổ tung ra. Mắt tôi ướttrào, mặn đắng. Tôi cứ cầm cố lấy phần cổ áo cậu, nhấp lên xuống thật mạnh, thút thít thật bi ai cười.

Con tín đồ kia nhẹ mở mắt, đôi mắt tím đau buồn nhìn thẳngvào tôi. Sao không trả vờ xa lạ tôi nữa đi? Sao ko nhắm mắt? Sao khôngtỏ ra lạnh lùng? Hừ, dối trá! toàn bộ là vì cậu dựng ra tất cả! Cậu làm tôi tin,rồi cười cợt, đấm đá đổ đi tin tưởng ấy. Bây giờ cậu hể hả lắm chứ gì?

- Hức... Hức... Hức... – đa số tiếng nút nghẹn trong thanhquản, nhức gắt, mỏi mệt. Tôi sắp tới ngã xệp xuống, thấy tứ chi sắp rơi tuột ra khỏithân thể. Đầu nặng nề, căng tức, thai má nóng hổi, ướt át nước mắt. Giờ đồng hồ khóckhào khào, thô ran, sắp đến tắt tiếng.

Ken nhìn tôi vô cùng lâu. Hắn ta đã vui lắm chứ gì. Hắn lừatôi. Hắn xấu xa. Tôi ghét con người đó!

Những ngón tay thanh mảnh dài giơ trên ko trung, chạm dần đếnmá tôi, vuốt sạch làn nước mắt nóng hổi. Dịu nhàng. Như một cơn gió mát vừa thổiqua đầu óc, thanh tân như nước suối đầu nguồn, hầu hết ngón tay vân vê trên mátôi. Nhè nhẹ. Ken vẫn lau nước mắt đến tôi. Cử chỉ nhiệt tình này là vừa đấm vừaxoa sao? Đẩy tín đồ ta té bửa rồi đưa tay đỡ đứng dậy.

Hừ, vẫn là một trong những màn kịch giả sản xuất không hơn không kém! Hắn tanghĩ tôi ngốc cho vậy?

Tôi gạt to gan cánh tay đó thoát ra khỏi mặt mình, vô thức nước mắtlại tuôn dữ dội hơn, nhỏ người đó vẫn giữ vẻ mặt yên tâm như vậy. ân hận lỗisao? Tôi không cần! Ken à, tôi sẽ hoài nghi cậu nữa đâu!

Tôi rứa hít sâu, thấy mũi bản thân khò khè nghẹt, rước giọng thậtcứng cỏi, dấn mấy giờ đồng hồ nấc chết chìm ngập trong cổ họng đắng chát.

- kị ra, đừng va vào tôi! Cậu là đồ dùng giả dối! chim cút khỏimắt tôi! Tôi không tin tưởng cậu nữa! Ghét Ken lắm! phắn đi!

Tay quơ loàn xạ, tôi sử dụng sức đẩy cánh tay đó ra, bưng mặtkhóc nấc, đầu gối khuỵu dần, tóc tai rối xù, gọng kính cũng ướt đẫm nước mắt.Thình lình, cánh tay khoẻ mạnh mẽ kia bao lấy tín đồ tôi vào lòng. Siết chặt. Cánhtay nhốt tôi thiệt sâu, áp đầu tôi vào ngực nhỏ người khinh ghét đó.

Ken đang ôm tôi!

Mùi thảo mộc tao nhã lan trong khoang mũi, tôi nghe nhịptim trong lồng ngực đối phương đập thình thịch. Cùng hơi ấm ấy đang bao quanhtôi. Dịu dàng.

Vùng vẫy trong nỗ lực, tôi muốn thoát ra khỏi vòng tay kia màcàng vẫy vùng càng bị siết cứng hơn.

- vứt ra! không được ôm tôi! Buông tôi ra! Đáng ghét! Xấuxa! phới đi! phắn đi mà! Hức hức... – Âm thanh càng bé dại dần, đứt quãng. Tôi chẳngngờ tôi cũng đang siết chặt cậu, vùi sâu vào lồng ngực săn kiên cố đó khóc nức nở.

Bàn tay ôn nhu vuốt tóc tôi, xoa nhẹ. Tôi mệt. Trong khi mệtđến nỗi không phản kháng được, buông xuôi, phó mặc cho Ken ôm siết lấy mình. Giờ nấcchìm trong mụ mị, chỉ với là tiếng mếu máo nho nhỏ. Sao lồng ngực này êm đếnthế? bên cạnh đó mọi tổn thương trong tâm địa phút chốc nguôi ngoai. Giờ thở đa số đều.Vệt áo chemise loang ướt một mảng áo. Ken vẫn vuốt tóc tôi. Rất yêu chiều.Loáng thoáng trong thâm tâm trí gây ra thèm ao ước ở yên ổn trong cảm giác ấm áp này.

Chỉ cần một cái ôm mà số đông bứt rứt trong tâm địa tiêu rã hếtsao? Đơn giản vậy ư? Tôi đang nghĩ cái quái gì vắt này?

Có cơn gió đi lạc lướt nhẹ qua người, váy đầm đồng phục baybay. Tóc Ken cũng đang rung lao xao. Tôi ngửng mặt, như thấy trong nắng, trướcmắt gồm một thiên sứ đang cười – thú vui trong veo như thuỷ tinh tủ lánh. Nụ cườilen lén lan vào tim tôi, khe khẽ phá phách cõi lòng. Bối rối.

Nãy tiếng đã bao gồm chuyện gì xảy ra? Tôi đang làm cho gì? hầu như việcnhư bị thức tỉnh sau giấc mộng đông nhiều năm hạn.

Hình như mình vẫn ở yên trong lồng ngực đó. Vày hắn đã"cưỡng ôm" tôi, hắn dùng bàn tay ma thuật cùng đôi mắt êm ả đó dụ dỗtôi! Hắn có tác dụng tôi mụ mẫm! có tác dụng tôi quên phòng đối hắn! Saito Ken thật thủ đoạn!

Nắng xiên qua dáng hình cao gầy, ánh dương nhô cao dần,thành một quả cầu ánh nắng rạng rỡ làm việc đằng đông. Các chiếc lá lìa ngoài cành,khẽ buông mình đáp xuống khoảng sân. Mùi hương sứ trắng kiêu sa ngai ngái quanh quẩn,nhưng vẫn không dễ chịu bằng hương thơm trên người Ken.

Bây giờ đồng hồ phải làm thế nào nhỉ? Hai hai con mắt cứ dán lại nhau, mặttôi vẫn nóng, mà lại nóng một hình trạng khác. Trong khi trong tim mới dừng đập một nhịp.Ánh nắng và nóng phớt qua Ken, làm cậu rạng ngời như tinh tú bên trên cao. Phía sau gương mặtthuần khiết này là gì?

Bất ngờ, tôi giật bắn người. Phía đằng sau như ào lên một đợtgió chướng. Gió rít. Cuồng nộ. Các tiếng bước đi lộp bộp, giờ khớp ngóntay răng rắc. Một âm thanh âm trầm, khàn đặc, có theo tức buổi tối rõ ràng: