(NLĐO)- cơ hội ấy, giá bán như nó nói mau chóng hơn, biết đâu những thứ lại khác. Cơ hội này, tôi phân vân định nghĩa quan liêu hệ của tôi với nó là gì nữa, tri kỷ, bạn thân, thanh mai trúc mã tốt là gì nữa…


Tôi cùng nó khủng lên thuộc nhau, bởi tuổi nhau, nên hay phải đi cùng nhau. Nó sinh trễ tôi mấy tháng, nhưng lại rất nhanh nhẹn cùng hoạt bát. Hồi nhỏ tuổi chị tôi hay nói: "Thằng Minh, nó logic hơn mày, bắt đầu mấy mon là biết bé cò bay trên trời, còn mày chỉ biết con kiến trườn dưới đất".

Bạn đang xem: Bạn nối khố là gì



cấp 1, Minh luôn là học sinh giỏi, còn tôi cố gắng lắm cũng chỉ học sinh tiên tiến. Cho dù ganh tỵ, nhưng tôi không ghét nó. Rồi vào năm cuối cấp cho 1, trong những lúc nó đi lãnh thưởng sinh hoạt trường, trên phố về công ty thì xuất xắc tin bố nó mất. Tôi nhớ hôm đó, nó chở tôi bên trên còn đường làng đầy đất cùng gió, mỗi khi sức gió cản cạnh tranh mà chạy nhanh được, tuy nhiên hôm kia nó đánh đấm xe như vũ bão và im re không nói cùng với tôi một lời.

Lần trước tiên tôi thấy nó khóc. Bình thường nó đang rất dũng mạnh mẽ, nhưng kể từ khi cha nó thiếu tính nó trở nên gai góc cùng gan lì hơn trước rất nhiều. Yêu đương nó, tôi cũng chỉ biết khuyên nó nỗ lực học hành…

Chúng tôi học tầm thường từ cấp cho mẫu giáo cho tới hết cấp cho 3, đa số chuyện bi quan vui đông đảo kể nhau nghe. Thời ấy, shop chúng tôi không biết những gì về sản phẩm tính, ti vi, búp bê, năng lượng điện thoại, dịp đó tôi với nó chỉ biết dancing dây, phun bi, lò cò, trốn tìm... Ôi tuổi thơ của mình với nó vào sáng, ngây thơ cùng đúng chất nhỏ nít.

Lên cấp cho 2, tôi lại là học viên giỏi, cái cảm xúc hạnh phúc, sung sướng khi được xướng tên lên nhấn phần thưởng, còn nó hiện thời chỉ là học viên khá. Tôi vui lắm, với cứ cười cợt thầm vào bụng: "Thế là tao rộng mày rồi nhé". Hôm đó, như thường lệ này lại chở tôi về nhà trong những cơm mưa xối xả của huyết tháng 10. Tự nhiên và thoải mái thấy lòng nặng trĩu, ân hận hận vô cùng vì suy xét ấu trĩ, rộng thua. Nhìn nó cố sức rướn, để vượt qua nhỏ dốc dài và cao, bất chợt tôi thấy thương nó vô cùng…

Lên cấp cho 3, cả tôi cùng nó sức học đều xuống cấp trầm trọng trầm trọng, tuy nhiên dù sao tôi vẫn nhỉnh rộng nó xíu, vị ngoài việc học làm việc trường, mỗi buổi sớm sớm, hoặc giờ chiều nó còn nên ra đồng hoặc phụ câu hỏi với chị em nó. Trước đây, còn tía nó cuộc sống gia đình nó vui mừng bao nhiêu, khi cha nó mất rồi mái ấm gia đình nó lại lâm vào cảnh thiếu thốn trước hụt sau bấy nhiêu.

Lúc kia tình các bạn của shop chúng tôi thân thiết, gắn bó hơn, không còn những dòng giận hờn, hoặc trách móc vu vơ nữa, những hôm tôi thấy nó trộm nhìn tôi, lúc tôi thấy nó liền quay đi và đỏ mặt.

Chúng tôi vẫn vậy, đi đi, về về trên tuyến phố làng, nhiều khi đi cả 1 đoạn đường, nhưng không người nào nói với nhau 1 câu nào. Lên cung cấp 3, đoạn đường đi học lại càng xa hơn, thỉnh thoảng tôi thấy áo nó ẩm ướt mồ hôi, nói ko ra hơi, nhưng vẫn ráng sức đạp, nhiều lúc còn nhắc chuyện tiếu lâm mang lại tôi cười… Đôi lúc, tôi mãn nguyện, vui tươi gào lớn trong lòng, mà lại không nghĩ chính là tình yêu...

Xem thêm: 6 Bước Thay Đổi Chủ Sở Hữu Trang Fanpage, Hướng Dẫn Thay Đổi Sở Hữu Trang Fanpage Facebook



Ngày nó biết tôi đậu đại học, thì khoảng cách giữa tôi với nó ngày dần xa hơn. Cuộc sống thường ngày bon chen, xô đẩy địa điểm đất khách hàng quê bạn làm cho công ty chúng tôi không còn như trước.

Tôi còn nhớ lần đầu tiên, tôi dẫn bạn trai về quê chơi, bắt gặp tôi nó bi quan ra mặt và rồi yên lặng không nói gì cùng ra về. Thiếu hiểu biết nhiều sao tôi yêu đương nó vô cùng, mà lại tôi biết rằng, chính là tình thương của những người bạn nối khố dành cho nhau, chứ không phải là tình yêu trai gái.

Tôi thương nó do những gì nó trải qua, đều tổn yêu mến những đau đớn mà nó gánh chịu.

Đến bây giờ, khi tôi đã tất cả gia đình, còn nó thì mới bước đầu có tín đồ yêu, tuồng như nó đã làm đám cưới vào thời điểm cuối năm này. Tôi ao ước nó có cuộc sống sung sướng, hạnh phúc, và an vui vì cuộc đời nó đã khổ vô số rồi.

Đôi khi, quan sát vào mắt nó, tôi biết nó không ân oán ghét gì tôi nhưng mà nó bi thảm vì tôi không hiểu nhiều nó. Thời gian ấy, giá như nó nói mau chóng hơn, biết đâu phần đa thứ lại khác. Thời điểm này, tôi phân vân định nghĩa quan tiền hệ của tớ với nó là gì nữa, tri kỷ, các bạn thân, thanh mai trúc mã xuất xắc là gì nữa…

Nhưng dù là gì, thân tôi cùng nó vẫn từng và đang xuất hiện một tình các bạn rất vĩ đại, vào sáng...